“Như chưa từng có những phút lìa xa, giấu gương mặt trên vai anh khóc òa, những con đường anh đi rồi cũng đưa anh về bên em…”. Rồi cuộc tình mình có được như vậy không anh?
Như lời bài hát anh từng dành tặng riêng em? Có lẽ, tất cả đều không thể khi mà anh đã rời xa em để bước đi trên một con đường khác…
Cứ mỗi lần nghe Chân tình do Quang Dũng cất lên em lại không ngăn được nỗi nhớ về anh - người con trai em đã từng yêu thương và cũng rất yêu em. Thời gian ta bên nhau không nhiều nhưng kỉ niệm thì đong đầy. Anh khoác trên mình màu xanh áo lính để em phải chìm dài trong nỗi nhớ và sự chờ đợi. Anh có một giọng hát ấm vẫn thường cất lên qua điện thoại vào những dịp lễ khi không ở bên em. Anh vẫn thường thăm em vào những ngày cuối tuần khi được ra khỏi trường. Anh trầm tính, ít nói nhưng làm em tin tưởng nhiều lắm!
Tình yêu cứ như thế mà lớn dần lên, lớn hơn tất cả để chỉ mong một hạnh phúc bên nhau. Em tự vẽ ra cho mình một viễn cảnh ở tương lai, nơi đó em ngập tràn hạnh phúc trong vòng tay anh, em được yêu thương, chiều chuộng mỗi ngày; nơi đó, chỉ có tiếng cười của chúng ta sau bao ngày cố gắng để được trọn vẹn tình yêu…
Và rồi, điều gì đến cũng đến, ngày anh nói lời chia tay, em như không muốn tin vào sự thật, dẫu rằng đã chuẩn bị trước tâm lý để chấp nhận.
Vì sao vậy anh? Không một lí do nào cả. Im lặng, sự im lặng đáng sợ đã dần giết chết tình yêu của anh và em? Những lần nhắn tin, điện thoại, gặp nhau xa dần với lí do anh bận và cuối cùng là không một liên lạc nào từ anh nữa. Anh bỏ lại em với muôn vàn câu hỏi. Có ai đó đã từng nói rằng: Sự im lặng là câu trả lời đáng sợ nhất trong tình yêu. Sự im lặng là con đường ngắn nhất đi đến đỗ vỡ của tình yêu. Em không tin vào điều đó, nhưng giờ em đã phần nào cảm nhận được câu nói ấy là đúng.
Ngày anh đi, em đã rất buồn, em đã cố gắng níu kéo tình cảm của anh nhưng đáp trả lại em cũng chỉ là một sự im lặng, những dòng email em viết gửi anh rất nhiều và không nhận được hồi âm, có chăng chỉ nhận được một câu trả lời duy nhất: “Anh xin lỗi”. Ừ! Thì anh xin lỗi. Anh biết không? Ba từ đó như bóp nghẹt trái tim em. Còn gì để níu kéo khi anh đã không muốn giữ. Ừ, thì em trả lại tự do cho anh, trả lại cho anh những tháng ngày không em. Có lẽ, như vậy mọi thứ sẽ tốt với anh hơn. Đó là quyết định, là lựa chọn của anh.
Em buông tay anh, và một mình ôm nỗi buồn cho mối tình đầu dang dở. Em xóa tất cả mọi thứ về anh: số điện thoại, địa chỉ email, bức ảnh anh chụp quân phục với dòng ghi chú “yêu cả ngành nghề của anh nhé em iu!”... nhưng không sao xóa được tình yêu dành cho anh.
Em sẽ không trách anh đâu, vì tình yêu nào có tội, con tim có những lý lẽ của riêng nó. Và làm sao em có thể ngăn được nỗi nhớ về anh?
Anh à! Thì mình làm bạn tốt của nhau như lời anh nói, nhưng sao từ tình yêu chuyển sang tình bạn khó quá! Em không thể làm được điều đó. Em làm sao có thể bình thường như hai người bạn khi gặp anh.
Tình yêu ấy vẫn vẹn nguyên trong em nhưng anh thì đâu rồi? Anh vẫn còn đấy, cái khoảng cách thật gần mà cũng thật xa, anh và em cùng chung một thành phố nhưng chẳng bao giờ gặp nhau, có chăng chỉ là vô tình.
“Những con đường anh đi rồi cũng sẽ đưa anh về bên em, như anh được sống giây phút đầu tiên, có em tận đến những giây cuối cùng. Suốt cuộc đời anh không quên chân tình dành hết cho em".
Em vẫn hy vọng nơi cuối con đường sẽ có anh ở bên, nhưng đó chỉ là ảo tưởng phải không anh? Cuộc đời còn quá dài để khẳng định, nhưng em vẫn biết rằng điều đó sẽ rất khó, khi mà anh đã chọn một con đường không có em. Trên con đường ấy, sẽ có một người con gái khác thay thế em. Mong người con trai em từng yêu thương sẽ hạnh phúc.
(Nguồn Zing)
Read more
Duy trì một mối quan hệ sẽ rất đơn giản nhưng cũng không kém phức tạp, cái chính là phải xuất phát từ cả hai phía.
Yêu nhanh hay chậm không phải là vấn đề, quan trọng là trong thời gian yêu cả hai có biết cách để vun đắp cho mối quan hệ của mình hay không mà thôi. Duy trì một mối quan hệ sẽ rất đơn giản nhưng cũng không kém phức tạp, cái chính là phải xuất phát từ cả hai phía.
Lắng nghe
Đây là điểm yếu ở các chàng trai, điểm mạnh ở các cô gái. Các chàng trai cứ hay cho việc lắng nghe là tra tấn lỗ tai, nhưng việc lắng nghe sẽ giúp cả hai hiểu nhau hơn rất nhiều đấy. Một chàng trai biết cách lắng nghe còn hoàn hảo, lý tưởng gấp ngàn lần chàng biết nói lời ngọt ngào.
Chia sẻ
"Mật ngọt chết ruồi", các cô gái thường yêu bằng lỗ tai. Nói như vậy không phải là suốt ngày con trai cứ phải nói mấy lời có cánh, nịnh nọt. Chia sẻ là việc chủ động đưa ra ý kiến của cá nhân, như vậy sẽ xóa đi khoảng cách, làm cho mối quan hệ bền chặt hơn, cả hai đồng cảm với nhau nhiều hơn.
Chấp nhận
Bất kỳ một ai cũng có ưu và khuyết điểm, thay đổi và khắc phục khuyết điểm là đúng nhưng việc bắt đối phương thay đổi theo ý kiến chủ quan của mình thì không được. Yêu là học cách chấp nhận và dung hòa, nếu bạn làm như vậy chả khác gì việc bạn tìm một người để làm vật trang trí cho bạn, một tình yêu theo khung mẫu bạn định sẵn. Chứ không phải tìm một người để bạn yêu họ và họ cũng yêu bạn. Không biết chấp nhận là con dao giết chết mối quan hệ trong gang tấc.
Quan tâm
Một mối quan hệ không thể duy trì lâu dài, nếu như thiếu đi sự quan tâm. Quan tâm không cần những điều gì quá lớn lao, mà chỉ là những điều rất nhỏ nhặt. Một món ăn ngon đặt trên bàn cho chàng vào buổi sáng, cây dù nằm cạnh giỏ xách đi làm của nàng vào ngày mưa,… Quan tâm chẳng bao giờ là dư thừa, hãy dành điều này cho nửa kia của bạn.
(Theo Yan.vn)
Read more
Yêu nhanh hay chậm không phải là vấn đề, quan trọng là trong thời gian yêu cả hai có biết cách để vun đắp cho mối quan hệ của mình hay không mà thôi. Duy trì một mối quan hệ sẽ rất đơn giản nhưng cũng không kém phức tạp, cái chính là phải xuất phát từ cả hai phía.
Lắng nghe
Đây là điểm yếu ở các chàng trai, điểm mạnh ở các cô gái. Các chàng trai cứ hay cho việc lắng nghe là tra tấn lỗ tai, nhưng việc lắng nghe sẽ giúp cả hai hiểu nhau hơn rất nhiều đấy. Một chàng trai biết cách lắng nghe còn hoàn hảo, lý tưởng gấp ngàn lần chàng biết nói lời ngọt ngào.
Chia sẻ
"Mật ngọt chết ruồi", các cô gái thường yêu bằng lỗ tai. Nói như vậy không phải là suốt ngày con trai cứ phải nói mấy lời có cánh, nịnh nọt. Chia sẻ là việc chủ động đưa ra ý kiến của cá nhân, như vậy sẽ xóa đi khoảng cách, làm cho mối quan hệ bền chặt hơn, cả hai đồng cảm với nhau nhiều hơn.
Chấp nhận
Bất kỳ một ai cũng có ưu và khuyết điểm, thay đổi và khắc phục khuyết điểm là đúng nhưng việc bắt đối phương thay đổi theo ý kiến chủ quan của mình thì không được. Yêu là học cách chấp nhận và dung hòa, nếu bạn làm như vậy chả khác gì việc bạn tìm một người để làm vật trang trí cho bạn, một tình yêu theo khung mẫu bạn định sẵn. Chứ không phải tìm một người để bạn yêu họ và họ cũng yêu bạn. Không biết chấp nhận là con dao giết chết mối quan hệ trong gang tấc.
Quan tâm
Một mối quan hệ không thể duy trì lâu dài, nếu như thiếu đi sự quan tâm. Quan tâm không cần những điều gì quá lớn lao, mà chỉ là những điều rất nhỏ nhặt. Một món ăn ngon đặt trên bàn cho chàng vào buổi sáng, cây dù nằm cạnh giỏ xách đi làm của nàng vào ngày mưa,… Quan tâm chẳng bao giờ là dư thừa, hãy dành điều này cho nửa kia của bạn.
(Theo Yan.vn)
Read more
'Mày là thằng tốt số nhất đời. Mày sinh vào lúc nào mà mày lấy được vợ mày? Mày thật là có cái tội to. Hôm nay tao định đánh mày, tao thương con vợ mày quá'.
Bình sinh, cho đến bây giờ đã sang bên kia dốc cuộc đời, tôi vẫn thường tự cho mình là kẻ không đến nỗi phải xấu hổ với danh phận của một thằng đàn ông.
Trong mắt vợ tôi, tôi là một người đàn ông đích thực đáng để chăm sóc yêu chiều. Trong mắt tôi, tôi là thằng đàn ông hơn rất nhiều thằng đàn ông khác. Về chuyện này là cả một lĩnh vực triết lý sâu xa, một chủ đề mênh mông sâu sắc mà tiếc thay lâu nay ít ai bàn tới. Mặc kệ chuyện thiên hạ thờ ơ với thiên phận đàn ông, riêng tôi, tôi thầm tự đắc về cái chất đàn ông của mình. Ấy thế mà bỗng có một ngày đẹp trời, trên một phiên chợ vùng cao, tôi bị choáng váng vì tự thấy xấu hổ với mình khi ngồi nghe trộm câu chuyện của hai người đàn ông xa lạ.
Bên một chiếc bàn gỗ mốc thếch, tôi ngồi uống rượu với một người bạn. Anh này thạo nhiều thứ tiếng dân tộc vì đã một thời chuyên đi thu mua nấm rừng, thảo quả trong các bản làng xuất sang Trung Quốc. Bàn bên cạnh có hai người đàn ông mặc quần áo chàm vừa nốc từng bát rượu đầy vừa chằm chằm nhìn vào mặt nhau. Ngồi né ra xa một chút là một người phụ nữ váy áo thêu xanh đỏ, khắp người đeo không biết bao nhiêu vòng bạc lủng lẳng.
Suốt đến gần nửa tiếng đồng hồ chỉ thấy có một anh chàng nói, khi thì giận dữ khi thì nghẹn ngào, có lúc lại đắm chìm trong ưu tư như bị men rượu nhấn chìm. Can rượu to trên bàn đã vơi quá nửa, bỗng hai người đàn ông ôm chầm lấy nhau, nức lên rưng rức. Cái bàn ọp ẹp chao ngiêng làm hai bát rượu đổ tóe ra sàn. Lẳng lặng nhìn hai gã đàn ông quá say, người đàn bà cúi xuống nhặt những chiếc bát đặt lên bàn rồi lẳng lặng mở nút cái can nhựa cao đến hai gang tay, nghiêng can rót rượu đầy tràn hai miệng bát. Xong xuôi lại trở về chỗ, lẳng lặng nhìn bâng quơ ra rặng núi giăng ngang trước mặt.
Thấy cảnh lạ lùng, tôi thì thầm hỏi anh bạn xem chuyện gì đang xảy ra. Thì ra hai gã đàn ông này chính là “tình địch” của nhau, theo cái cách định nghĩa ngu ngốc của người dưới xuôi chúng ta. Một anh là chồng, còn một anh là người yêu cũ của người đàn bà đang ngồi đây. Nhìn kỹ ra thì cô vẫn còn khá trẻ nhưng vẻ tiều tụy và cam chịu làm cho ta nghĩ rằng đấy đã là một thiếu phụ nhan sắc đang tàn.
Chiều tối ngày hôm qua họ đã xuống đến chợ. Như nhiều đôi khác, hai vợ chồng này buộc ngựa vào một góc bên quán, ăn một bữa no nê rồi chia tay nhau. Sáng hôm nay họ lại tìm về quán cũ theo lệ thường để rồi sẽ lại ăn một bữa trước khi túc tắc dắt ngựa đi về. Thế nhưng lần này, cô vợ không về quán một mình mà dẫn theo anh người yêu cũ. Thế là ba người ngồi cùng nhau. Hai người đàn ông và một người đàn bà.
Anh bạn tôi ngồi xây mặt ra cửa nhưng căng tai về phía bàn bên để nghe và cố hạ giọng dịch cho tôi nghe từng câu nhát gừng đứt quãng của người đàn ông đang vừa nói vừa uống một cách đầy bức xúc. Anh bạn tôi còn phải tóm tắt cả câu chuyện đã xảy ra trước khi tôi hỏi, thế nhưng vẫn theo kịp được khúc sau vì anh kia cứ nói một câu lại uống một hớp, rồi lại gật gật cái đầu như đang cố vắt ra các ý nghĩ lộn xộn nằm đâu đó bên trong óc mình.
Tôi vừa nín thở để nghe và cố sắp xếp các lời dịch của anh bạn. Cuối cùng thì tôi hiểu được đại khái câu chuyện giữa hai người đàn ông, một người chỉ nói, vừa nói vừa nghẹn ngào, một người cúi gằm mặt xuống vừa nghe vừa cắn chặt hàm răng. Bỏ qua những câu vòng vo mà tôi không nhớ mà cũng không hiểu hết ý thì tóm tắt lại là như sau:
- Thằng Xín Thau kia, mày uống hết cái bát ấy đi rồi nghe tao nói. Suốt đêm qua tao đau tức cái tim, đau quặn cái ruột. Tao đi theo vợ mày về đây tìm mày.
-...
- Cái ngày bố mày theo ông thầy cúng đưa mày đến đón vợ mày về, tao buồn muốn chết. Tao đã bắn hết cả một túi thuốc, nhồi hết đạn chì thì nhồi sỏi sạn vào mà bắn. Đáy nòng vỡ ra, sẹo trên má tao vẫn còn đây này.
-...
- Sau khi cưới, vợ mày nó bảo rằng tao đừng buồn, mày thương vợ lắm. Tao tin nó quá, thế là tao vui.
- ....
- Phiên chợ trước tao được tin nhắn là phiên này vợ chồng nhà mày sẽ đi. Tao đắp vội mấy khúc bờ ruộng cho xong, tao bỏ cái đám cưới trong bản để ra đây gặp vợ mày.
- ...
- Mày phải biết, khi đi ra chợ tao vui quá, bỏ không bắn hai con chim to trên cành, bỏ không bắn một con nhím to trong bụi. Tao chỉ nghĩ đến cái lúc được gặp vợ mày. Thật đấy. Tao vẫn còn thương con vợ mày lắm mà.
- ...
- Đến lúc tao tìm được con vợ mày, tao vui đến chảy cả nước mắt. Tao lại hát lại cái bài mà ngày xưa lần đầu tao hát vào bên tai con vợ mày, cái đêm đầu tiên tao gặp được nó.
- ...
- Thế mà, dắt nhau đi rồi, đèn tao chiếu vào tận mặt mà tao không còn nhận ra nó là cô con gái đẹp nhất bản. Giàng ơi. Ngày xưa cái mặt ấy tròn như trăng rằm, hai cái vú nó tròn to như hai quả dưa chín, cái tay nó đẹp như mình con trăn trên cây, tiếng nó cười hay như chim hót làm nắng cũng cười theo, cái váy nó thơm như hoa rừng làm bướm cũng bay theo.
- ...
- Giàng ơi. Đêm qua tao chỉ thấy mặt nó cong méo như trăng hạ tuần, ngực nó nhăn như hai quả bí héo. Nó không cười, nó chỉ muốn khóc. Tao đau cái tim tao quá. Giàng ơi.
- ...
- Mày nói đi. Là thằng đàn ông, mắt mày có nhìn thấy vợ mày nó khổ hay không? Là thằng đàn ông, mày có thấy vợ mày nó buồn hay không?
- ...
- Mày là thằng tốt số nhất đời. Mày sinh vào lúc nào mà mày lấy được vợ mày? Mày thật là có cái tội to. Hôm nay tao định đánh mày, tao thương con vợ mày quá.
- ...
- Lần này tao mang hai bao ngô giống. Tao không bán nữa. Mày mang về đi mà trồng. Phiên chợ sau tao gửi phân bón vào cho.
- ...
- Đến kỳ ngô ra bắp tao bảo mày cách đặt bẫy. Tao có bài thuốc, bẫy sập là lợn rừng ngấm thuốc không chạy được đâu. Tao sẽ cho mày. Nếu nhím sập bẫy, mày bắt nguyên cả con mang ra chợ. Có người mua ngay. Ba cái dạ dày nhím sống là đổi được một con lợn giống to.
- ...
- Mày không được lười. Mày đói thì tao kệ mày nhưng vợ mày thiếu thóc thiếu ngô là tao đánh mày đấy.
- ...
- Thằng Xín Thau kia, mày có phải là thằng đàn ông hay không?
Nhìn hai gã đàn ông gục đầu vào nhau rưng rức khóc trên hai bát rượu đã cạn khô, tôi thấy thật là khó tả. Nhìn sang người đàn bà lẳng lặng ngồi bên, tôi không đọc được những ý nghĩ gì đang ẩn hiện trong đầu cô ta. Phải chăng là vừa hạnh phúc vừa tủi thân, phải chăng là vừa ái ngại vừa thương xót cho cả hai gã đàn ông của cô.
Rất lâu về sau, một lần tôi đem câu chuyện này kể cho vợ tôi nghe. Vợ tôi thở dài, cầm cái điều khiển tắt phụt màn hình vô tuyến đang lải nhải vô duyên và bâng quơ nói: “Đàn ông như thế mới là đàn ông”.
(Theo Guu)
Read more
Bình sinh, cho đến bây giờ đã sang bên kia dốc cuộc đời, tôi vẫn thường tự cho mình là kẻ không đến nỗi phải xấu hổ với danh phận của một thằng đàn ông.
Trong mắt vợ tôi, tôi là một người đàn ông đích thực đáng để chăm sóc yêu chiều. Trong mắt tôi, tôi là thằng đàn ông hơn rất nhiều thằng đàn ông khác. Về chuyện này là cả một lĩnh vực triết lý sâu xa, một chủ đề mênh mông sâu sắc mà tiếc thay lâu nay ít ai bàn tới. Mặc kệ chuyện thiên hạ thờ ơ với thiên phận đàn ông, riêng tôi, tôi thầm tự đắc về cái chất đàn ông của mình. Ấy thế mà bỗng có một ngày đẹp trời, trên một phiên chợ vùng cao, tôi bị choáng váng vì tự thấy xấu hổ với mình khi ngồi nghe trộm câu chuyện của hai người đàn ông xa lạ.
Bên một chiếc bàn gỗ mốc thếch, tôi ngồi uống rượu với một người bạn. Anh này thạo nhiều thứ tiếng dân tộc vì đã một thời chuyên đi thu mua nấm rừng, thảo quả trong các bản làng xuất sang Trung Quốc. Bàn bên cạnh có hai người đàn ông mặc quần áo chàm vừa nốc từng bát rượu đầy vừa chằm chằm nhìn vào mặt nhau. Ngồi né ra xa một chút là một người phụ nữ váy áo thêu xanh đỏ, khắp người đeo không biết bao nhiêu vòng bạc lủng lẳng.
Suốt đến gần nửa tiếng đồng hồ chỉ thấy có một anh chàng nói, khi thì giận dữ khi thì nghẹn ngào, có lúc lại đắm chìm trong ưu tư như bị men rượu nhấn chìm. Can rượu to trên bàn đã vơi quá nửa, bỗng hai người đàn ông ôm chầm lấy nhau, nức lên rưng rức. Cái bàn ọp ẹp chao ngiêng làm hai bát rượu đổ tóe ra sàn. Lẳng lặng nhìn hai gã đàn ông quá say, người đàn bà cúi xuống nhặt những chiếc bát đặt lên bàn rồi lẳng lặng mở nút cái can nhựa cao đến hai gang tay, nghiêng can rót rượu đầy tràn hai miệng bát. Xong xuôi lại trở về chỗ, lẳng lặng nhìn bâng quơ ra rặng núi giăng ngang trước mặt.
Thấy cảnh lạ lùng, tôi thì thầm hỏi anh bạn xem chuyện gì đang xảy ra. Thì ra hai gã đàn ông này chính là “tình địch” của nhau, theo cái cách định nghĩa ngu ngốc của người dưới xuôi chúng ta. Một anh là chồng, còn một anh là người yêu cũ của người đàn bà đang ngồi đây. Nhìn kỹ ra thì cô vẫn còn khá trẻ nhưng vẻ tiều tụy và cam chịu làm cho ta nghĩ rằng đấy đã là một thiếu phụ nhan sắc đang tàn.
Chiều tối ngày hôm qua họ đã xuống đến chợ. Như nhiều đôi khác, hai vợ chồng này buộc ngựa vào một góc bên quán, ăn một bữa no nê rồi chia tay nhau. Sáng hôm nay họ lại tìm về quán cũ theo lệ thường để rồi sẽ lại ăn một bữa trước khi túc tắc dắt ngựa đi về. Thế nhưng lần này, cô vợ không về quán một mình mà dẫn theo anh người yêu cũ. Thế là ba người ngồi cùng nhau. Hai người đàn ông và một người đàn bà.
Anh bạn tôi ngồi xây mặt ra cửa nhưng căng tai về phía bàn bên để nghe và cố hạ giọng dịch cho tôi nghe từng câu nhát gừng đứt quãng của người đàn ông đang vừa nói vừa uống một cách đầy bức xúc. Anh bạn tôi còn phải tóm tắt cả câu chuyện đã xảy ra trước khi tôi hỏi, thế nhưng vẫn theo kịp được khúc sau vì anh kia cứ nói một câu lại uống một hớp, rồi lại gật gật cái đầu như đang cố vắt ra các ý nghĩ lộn xộn nằm đâu đó bên trong óc mình.
Tôi vừa nín thở để nghe và cố sắp xếp các lời dịch của anh bạn. Cuối cùng thì tôi hiểu được đại khái câu chuyện giữa hai người đàn ông, một người chỉ nói, vừa nói vừa nghẹn ngào, một người cúi gằm mặt xuống vừa nghe vừa cắn chặt hàm răng. Bỏ qua những câu vòng vo mà tôi không nhớ mà cũng không hiểu hết ý thì tóm tắt lại là như sau:
- Thằng Xín Thau kia, mày uống hết cái bát ấy đi rồi nghe tao nói. Suốt đêm qua tao đau tức cái tim, đau quặn cái ruột. Tao đi theo vợ mày về đây tìm mày.
-...
- Cái ngày bố mày theo ông thầy cúng đưa mày đến đón vợ mày về, tao buồn muốn chết. Tao đã bắn hết cả một túi thuốc, nhồi hết đạn chì thì nhồi sỏi sạn vào mà bắn. Đáy nòng vỡ ra, sẹo trên má tao vẫn còn đây này.
-...
- Sau khi cưới, vợ mày nó bảo rằng tao đừng buồn, mày thương vợ lắm. Tao tin nó quá, thế là tao vui.
- ....
- Phiên chợ trước tao được tin nhắn là phiên này vợ chồng nhà mày sẽ đi. Tao đắp vội mấy khúc bờ ruộng cho xong, tao bỏ cái đám cưới trong bản để ra đây gặp vợ mày.
- ...
- Mày phải biết, khi đi ra chợ tao vui quá, bỏ không bắn hai con chim to trên cành, bỏ không bắn một con nhím to trong bụi. Tao chỉ nghĩ đến cái lúc được gặp vợ mày. Thật đấy. Tao vẫn còn thương con vợ mày lắm mà.
- ...
- Đến lúc tao tìm được con vợ mày, tao vui đến chảy cả nước mắt. Tao lại hát lại cái bài mà ngày xưa lần đầu tao hát vào bên tai con vợ mày, cái đêm đầu tiên tao gặp được nó.
- ...
- Thế mà, dắt nhau đi rồi, đèn tao chiếu vào tận mặt mà tao không còn nhận ra nó là cô con gái đẹp nhất bản. Giàng ơi. Ngày xưa cái mặt ấy tròn như trăng rằm, hai cái vú nó tròn to như hai quả dưa chín, cái tay nó đẹp như mình con trăn trên cây, tiếng nó cười hay như chim hót làm nắng cũng cười theo, cái váy nó thơm như hoa rừng làm bướm cũng bay theo.
- ...
- Giàng ơi. Đêm qua tao chỉ thấy mặt nó cong méo như trăng hạ tuần, ngực nó nhăn như hai quả bí héo. Nó không cười, nó chỉ muốn khóc. Tao đau cái tim tao quá. Giàng ơi.
- ...
- Mày nói đi. Là thằng đàn ông, mắt mày có nhìn thấy vợ mày nó khổ hay không? Là thằng đàn ông, mày có thấy vợ mày nó buồn hay không?
- ...
- Mày là thằng tốt số nhất đời. Mày sinh vào lúc nào mà mày lấy được vợ mày? Mày thật là có cái tội to. Hôm nay tao định đánh mày, tao thương con vợ mày quá.
- ...
- Lần này tao mang hai bao ngô giống. Tao không bán nữa. Mày mang về đi mà trồng. Phiên chợ sau tao gửi phân bón vào cho.
- ...
- Đến kỳ ngô ra bắp tao bảo mày cách đặt bẫy. Tao có bài thuốc, bẫy sập là lợn rừng ngấm thuốc không chạy được đâu. Tao sẽ cho mày. Nếu nhím sập bẫy, mày bắt nguyên cả con mang ra chợ. Có người mua ngay. Ba cái dạ dày nhím sống là đổi được một con lợn giống to.
- ...
- Mày không được lười. Mày đói thì tao kệ mày nhưng vợ mày thiếu thóc thiếu ngô là tao đánh mày đấy.
- ...
- Thằng Xín Thau kia, mày có phải là thằng đàn ông hay không?
Nhìn hai gã đàn ông gục đầu vào nhau rưng rức khóc trên hai bát rượu đã cạn khô, tôi thấy thật là khó tả. Nhìn sang người đàn bà lẳng lặng ngồi bên, tôi không đọc được những ý nghĩ gì đang ẩn hiện trong đầu cô ta. Phải chăng là vừa hạnh phúc vừa tủi thân, phải chăng là vừa ái ngại vừa thương xót cho cả hai gã đàn ông của cô.
Rất lâu về sau, một lần tôi đem câu chuyện này kể cho vợ tôi nghe. Vợ tôi thở dài, cầm cái điều khiển tắt phụt màn hình vô tuyến đang lải nhải vô duyên và bâng quơ nói: “Đàn ông như thế mới là đàn ông”.
(Theo Guu)
Read more
Có những lần cãi nhau với anh, em bỏ đi, anh chẳng bận tâm, em chỉ muốn lao ra đường đẻ xe đâm chết đi, rồi anh sẽ ân hận cả đời…Và, hôm nay cũng vậy.
Em biết, anh ghét những người không biết yêu quý bản thân, không biết chăm sóc bản thân, nghĩ đến chết như thế thì càng ghét. Em cũng ghét, ghét lắm khi phải nghĩ đến chết, bởi nghĩ như thế đã là rất ích kỷ với gia đình, với những người còn yêu thương em trên đời này, trừ anh.
Nhưng, em mệt mỏi quá anh ạ. Áp lực từ gia đình anh, từ việc nghĩ em có được công việc này là nhờ anh, là do anh, áp lực để không ai nghĩ e phải dựa vào anh, anh phải nuôi em. Áp lực khi người yêu cũ của anh vẫn viết note kể lể về những kỷ niệm của 2 người trong ngần ấy năm, cả những cái em đã nghĩ là dành cho em, áp lực khi anh vẫn cố gắng để người ta không tổn thương, cố gắng để người ta không biết anh đang có người yêu-là em. Áp lực khi bị mang ra so sánh, so sánh khi em chỉ là một đứa con gái vừa ra trường, là một đứa tỉnh lẻ, là một đứa không nhiều tiền, không biết đến mọi thứ ở thành phố này. Áp lực từ anh, từ những suy nghĩ, những hành động anh cho là đúng, anh suy nghĩ đúng thì là em sẽ sai.
Đối với xã hội này, với người thân, anh là người đàn ông tốt, nhân hậu và ôn hòa. Anh giỏi, anh hiểu biết và ai cũng yêu quý anh. Em yêu anh vì như thế, và chắc chắn không chỉ mình em. Điều mà em luôn học hỏi được là anh luôn là chính anh, làm những gì mình thích, mình cho là đúng, trước như nào thì luôn như vậy. Nhưng, thế có ích kỷ quá không anh? Khi mà vì yêu anh, em cũng phải hi sinh nhiều, em cũng phải cố gắng vì anh, có những thứ không thích mà em vẫn làm vì anh. Anh nói, anh thích mọi thứ tự nhiên, nhất là tình cảm, anh không ép mình nhớ hay quên điều gì, cũng không thấy mình làm điều gì sai trái cả. Em tự hỏi, đã bao giờ anh nghĩ cho em? Anh không thích thì anh không xóa ảnh người yêu cũ? thích thì vẫn để ảnh người yêu và anh thơm nhau trong sổ, trong ví?…Có nhiều việc không biết, biết rồi thì không ngừng nghĩ đến.
Bao lần giận nhau, em khóc, em giận, em tắt điện thoại, anh có quan tâm? Anh có xin lỗi em? Em không hiểu, thật sự không hiểu anh ạ. Xin lỗi người mình yêu là khó khăn với anh? Em biết anh bận, anh có nhiều việc phải suy nghĩ, và áp lực hơn em. Em biết, với anh bạn bè, công việc quan trọng hơn em. Nhưng có phải tất cả lý do không anh? Là con gái, ai cũng ích kỷ, ai cũng muốn được người yêu mình quan tâm, yêu thương. Thế mà, với anh, mỗi lần anh mắng em là như kiểu cả thế giới này có một đưa con gái hay khóc, hay nói, hay đòi hỏi như em, chỉ có mình em quá đáng thôi.
Em đã nghĩ, cuộc đời em có may mắn như nào mới gặp được anh, có may mắn lắm mới được anh yêu. Với em, đến ngày hôm nay, là cả một kỳ tích, một điều thật đặc biệt. Vì anh mà em cố gắng đê em giỏi hơn, tốt hơn. Ngay cả khi viết những dòng này, khi mà hai mắt nhòa đi, em vẫn không muốn buông tay anh. Vì vậy, anh có thể ôm em khi em khóc, khi em giận được không? Khi em vô lý cũng hãy nhường em, cũng hãy để cho em biết là anh trân trọng em, cũng yêu em nhiều đi. Quan tâm đến suy nghĩ của em ,dù đôi khi em thật trẻ con, nhưng anh biết em không phải đứa không biết suy nghĩ, đúng không?
Và, anh hãy xin lỗi em đi! Bởi, người yêu anh nhiều như vậy cũng chỉ có mỗi mình em thôi!
(Nguồn Dear)
Read more
Em biết, anh ghét những người không biết yêu quý bản thân, không biết chăm sóc bản thân, nghĩ đến chết như thế thì càng ghét. Em cũng ghét, ghét lắm khi phải nghĩ đến chết, bởi nghĩ như thế đã là rất ích kỷ với gia đình, với những người còn yêu thương em trên đời này, trừ anh.
Nhưng, em mệt mỏi quá anh ạ. Áp lực từ gia đình anh, từ việc nghĩ em có được công việc này là nhờ anh, là do anh, áp lực để không ai nghĩ e phải dựa vào anh, anh phải nuôi em. Áp lực khi người yêu cũ của anh vẫn viết note kể lể về những kỷ niệm của 2 người trong ngần ấy năm, cả những cái em đã nghĩ là dành cho em, áp lực khi anh vẫn cố gắng để người ta không tổn thương, cố gắng để người ta không biết anh đang có người yêu-là em. Áp lực khi bị mang ra so sánh, so sánh khi em chỉ là một đứa con gái vừa ra trường, là một đứa tỉnh lẻ, là một đứa không nhiều tiền, không biết đến mọi thứ ở thành phố này. Áp lực từ anh, từ những suy nghĩ, những hành động anh cho là đúng, anh suy nghĩ đúng thì là em sẽ sai.
Đối với xã hội này, với người thân, anh là người đàn ông tốt, nhân hậu và ôn hòa. Anh giỏi, anh hiểu biết và ai cũng yêu quý anh. Em yêu anh vì như thế, và chắc chắn không chỉ mình em. Điều mà em luôn học hỏi được là anh luôn là chính anh, làm những gì mình thích, mình cho là đúng, trước như nào thì luôn như vậy. Nhưng, thế có ích kỷ quá không anh? Khi mà vì yêu anh, em cũng phải hi sinh nhiều, em cũng phải cố gắng vì anh, có những thứ không thích mà em vẫn làm vì anh. Anh nói, anh thích mọi thứ tự nhiên, nhất là tình cảm, anh không ép mình nhớ hay quên điều gì, cũng không thấy mình làm điều gì sai trái cả. Em tự hỏi, đã bao giờ anh nghĩ cho em? Anh không thích thì anh không xóa ảnh người yêu cũ? thích thì vẫn để ảnh người yêu và anh thơm nhau trong sổ, trong ví?…Có nhiều việc không biết, biết rồi thì không ngừng nghĩ đến.
Bao lần giận nhau, em khóc, em giận, em tắt điện thoại, anh có quan tâm? Anh có xin lỗi em? Em không hiểu, thật sự không hiểu anh ạ. Xin lỗi người mình yêu là khó khăn với anh? Em biết anh bận, anh có nhiều việc phải suy nghĩ, và áp lực hơn em. Em biết, với anh bạn bè, công việc quan trọng hơn em. Nhưng có phải tất cả lý do không anh? Là con gái, ai cũng ích kỷ, ai cũng muốn được người yêu mình quan tâm, yêu thương. Thế mà, với anh, mỗi lần anh mắng em là như kiểu cả thế giới này có một đưa con gái hay khóc, hay nói, hay đòi hỏi như em, chỉ có mình em quá đáng thôi.
Em đã nghĩ, cuộc đời em có may mắn như nào mới gặp được anh, có may mắn lắm mới được anh yêu. Với em, đến ngày hôm nay, là cả một kỳ tích, một điều thật đặc biệt. Vì anh mà em cố gắng đê em giỏi hơn, tốt hơn. Ngay cả khi viết những dòng này, khi mà hai mắt nhòa đi, em vẫn không muốn buông tay anh. Vì vậy, anh có thể ôm em khi em khóc, khi em giận được không? Khi em vô lý cũng hãy nhường em, cũng hãy để cho em biết là anh trân trọng em, cũng yêu em nhiều đi. Quan tâm đến suy nghĩ của em ,dù đôi khi em thật trẻ con, nhưng anh biết em không phải đứa không biết suy nghĩ, đúng không?
Và, anh hãy xin lỗi em đi! Bởi, người yêu anh nhiều như vậy cũng chỉ có mỗi mình em thôi!
(Nguồn Dear)
Read more
22 tuổi chỉ mong người ta có thể thật lòng tin mình, chỉ mong lòng mình còn yêu người ta nhiều hơn cả bản thân. Chỉ mong sống chết, bỏ hết thảy để yêu người ta đến sức cùng lực kiệt. chỉ mong điên dại yêu người ta một lần như thế.
Đã qua rồi cái tuổi 18 để vẫn có thể sống vài năm với những đợi chờ, với những cô đơn mà vẫn thấy nhàn hạ. Nhưng cũng lại chưa quá già để lo toan vật vã với những bon chen, những đa nghi làm nên điều lo sợ.
22 tuổi tình yêu với tôi vẫn còn là tất cả, tôi đã chọn cho mình 1 tình yêu xa, yêu hết mình với những gì tôi có.
Tôi không quá tin vào những câu chuyện cổ, những cái kết trong mơ. Nhưng thật sự cũng lại chả tin vào không điều gì là không thể. Đời người là bao, duyên nợ là bao? Nếu cứ sợ nhiều quá, lưỡng lự nhiều quá, còn chưa kịp cầm mà đã tính cho tới ngày buông? Vậy là ta đang yêu hay toan tính nhiều hơn về 1 cái kết.
Chả phải chỉ là yêu thôi sao? Yêu gần, yêu xa. Miễn cứ nặng sâu, miễn cứ thật lòng trong ngay giây phút ấy.
Tôi chả lo tay lạc mất trong tay, chả lo cho tình yêu mải say bên bao người con gái khác. Chỉ biết là tôi yêu, tôi quan tâm. Tôi đang yêu tình yêu của tôi. Giản đơn là vậy.
Tôi thấy người ngoài kia lo nhiều quá, xa mặt cách lòng những nỗi nhớ đầy vơi. Nhưng người ngoài kia ơi, thay vì cứ lo cho đủ thứ trên trời dưới đất như vậy sao không yêu đi. Dù rằng có đớn có đau có không tới được với nhau. Nhưng ta cũng chưa từng lãng phí thời gian xô bồ vô bổ. người ngoài kia ơi, tôi cũng yêu xa ấy, cũng lo nhiều lắm ấy, cũng lac lõng, cũng trống trải, cũng thấy đường đông người chỉ mình tôi chơi vơi, cũng thấy ngày nắng như ngày mưa, đôi khi còn quên cả cuộc sống này vẫn có cả vòng xoay vần của những màu sắc khác. Tôi cũng đa nghi, cũng cứ nhớ, cứ thương, cứ vấn vương tự mình suy tự mình diễn. nhưng tôi vẫn yêu thôi, một tình yêu xa xôi!
Tôi dành tất cả yêu thương, dành cả linh hồn và thể xác. Dành cho tình yêu xa ấy trọn vẹn một niềm tin.
Tôi không phải là bán rẻ cảm xúc. Càng không phải tùy tiện nắm vội một bàn tay khi cô đơn. Mà là duyên nợ tới, cho dù chỉ là đi chung thôi một đoạn đường rất ngắn. mà là tôi yêu tình yêu ấy, một tình yêu rất mới không xen lẫn với những điều xưa cũ, cũng chả la lá giống những người đã qua. Mà là tôi tự cho chính tôi một cơ hội, tự cho tôi niềm tin vào mình. Tự cho tôi tự do yêu thương theo cung bậc xúc cảm của riêng tôi.
Rồi một ngày trời cũng lại xanh thôi. Một tình yêu xa xôi, 22 tuổi và tôi yêu như thế!
(Theo Guu)
Read more
Chẳng có gì dám chắc bạn sẽ cưới về một cô vợ nguyên vẹn và cũng chẳng có cơ sở nào để đảm bảo "cái mác niêm phong" đó không phải do cô ta bỏ tiền may vá.
Lấy vợ, hãy quan tâm đến cái cách mà cô ấy yêu bạn và nâng niu tình yêu của bạn. Lấy vợ, hãy chú ý đến cách cô ấy chăm sóc bạn và đối xử với gia đình bạn bởi một cô gái "còn zin" nhưng lười biếng, hám giàu, một cô gái còn trinh nhưng suy đồi đạo đức, đốp chát bố mẹ chồng như kiếm hiệp thì liệu cái màng trinh có bù đắp nổi.
Cách đây khá lâu, tôi có đọc được một bài viết tâm sự đầy nước mắt của một cô gái hàng ngày phải đạp xe đến trường gần chục cây số trên con đường đất đá chi chít ổ gà. Cả thời con gái cô chỉ biết học và học.
Cô yêu và cưới một chàng trai, đó là kết quả có hậu cho mối tình đầu của cô. Nửa đêm tân hôn qua đi trong hạnh phúc, cô ôm chồng và ngủ trong tay anh cho đến giữa đêm, giật mình tỉnh giấc cô không thấy chồng đâu.
Mở mắt nhìn quanh mới thấy anh ngồi trong góc phòng, dưới chân anh là tàn thuốc có đến cả gói chứ chẳng ít, anh đăm chiêu và nét buồn hiện rõ trên khuôn mặt.
Cô chẳng hiểu mình làm gì sai cho đến khi anh lôi cái màng trinh và sự biến mất của vết máu đêm tân hôn để dằn vặt, nhiếc móc, hành hạ tâm hồn cô.
Đọc đến đây tôi chẳng buồn đọc tiếp cái kết của câu chuyện vì tôi biết, sống với lũ đàn ông ích kỷ bị ám ảnh bởi cái màng trinh sẽ là một cuộc sống địa ngục suốt những năm tháng dài.
Có thể, rồi họ sẽ nói rằng họ tha thứ, họ nói rằng họ coi như không có gì nhưng khi có một vấp váp nhỏ trong cuộc sống, họ lại sẵn sàng lôi cái ấm ức ấy ra mà nhiếc móc, xỏ xiên. Thế đấy, hơi thiển cận nhưng lại là tất cả những gì tôi thấy ở đàn ông qua lăng kính mỏng manh của khái niệm "cái màng trinh".
Giá như đàn ông nào cũng trân trọng tình yêu, gìn giữ cảm xúc, kìm nén tình dục đề chờ đến hôn nhân thì ở đâu ra loại đàn bà là họ gọi là "mất trinh" và "hư hỏng".
Họ không biết hay họ cố tình bịt tai không chịu hiểu rằng có rất nhiều lý do khiến cái màng mỏng manh ấy không còn nguyên vẹn cũng như có trăm ngàn cách vá những thứ đã hỏng thành "nguyên zin".
Tôi nói thế để những người lỡ dại hay những cô gái không may không còn có thể tự tin rằng, cái ngàn vàng không phải là thước đo giá trị và nhân phẩm của người phụ nữ.
Tôi nói thế để đàn ông thiển cận mở to mắt ra mà thấu hiểu, đừng đánh giá nhân phẩm hay miệt thị, ruồng bỏ những cô gái bên bạn chỉ vì họ không còn trong trắng.
Nhưng tôi nói thế không phải để các cô buông thả với tình dục, dễ dãi với cảm xúc, lả lơi trong vòng tay đàn ông, được cơ hội bấu víu vào mà vỗ ngực tự tin mình không còn trinh nhưng mình không hư hỏng nhé.
Phụ nữ, ngả ngớn trong vòng tay của đủ loại đàn ông, nếm mùi tình dục mà chẳng cần tình yêu, xem sự dâng hiến đơn giản là thỏa mãn cảm xúc chứ không bận tâm đến sự thăng hoa của tình cảm thì hẳn - là - hư - hỏng.
(Nguồn zing)
Read more
Lấy vợ, hãy quan tâm đến cái cách mà cô ấy yêu bạn và nâng niu tình yêu của bạn. Lấy vợ, hãy chú ý đến cách cô ấy chăm sóc bạn và đối xử với gia đình bạn bởi một cô gái "còn zin" nhưng lười biếng, hám giàu, một cô gái còn trinh nhưng suy đồi đạo đức, đốp chát bố mẹ chồng như kiếm hiệp thì liệu cái màng trinh có bù đắp nổi.
Cách đây khá lâu, tôi có đọc được một bài viết tâm sự đầy nước mắt của một cô gái hàng ngày phải đạp xe đến trường gần chục cây số trên con đường đất đá chi chít ổ gà. Cả thời con gái cô chỉ biết học và học.
Cô yêu và cưới một chàng trai, đó là kết quả có hậu cho mối tình đầu của cô. Nửa đêm tân hôn qua đi trong hạnh phúc, cô ôm chồng và ngủ trong tay anh cho đến giữa đêm, giật mình tỉnh giấc cô không thấy chồng đâu.
Mở mắt nhìn quanh mới thấy anh ngồi trong góc phòng, dưới chân anh là tàn thuốc có đến cả gói chứ chẳng ít, anh đăm chiêu và nét buồn hiện rõ trên khuôn mặt.
Cô chẳng hiểu mình làm gì sai cho đến khi anh lôi cái màng trinh và sự biến mất của vết máu đêm tân hôn để dằn vặt, nhiếc móc, hành hạ tâm hồn cô.
Đọc đến đây tôi chẳng buồn đọc tiếp cái kết của câu chuyện vì tôi biết, sống với lũ đàn ông ích kỷ bị ám ảnh bởi cái màng trinh sẽ là một cuộc sống địa ngục suốt những năm tháng dài.
Có thể, rồi họ sẽ nói rằng họ tha thứ, họ nói rằng họ coi như không có gì nhưng khi có một vấp váp nhỏ trong cuộc sống, họ lại sẵn sàng lôi cái ấm ức ấy ra mà nhiếc móc, xỏ xiên. Thế đấy, hơi thiển cận nhưng lại là tất cả những gì tôi thấy ở đàn ông qua lăng kính mỏng manh của khái niệm "cái màng trinh".
Giá như đàn ông nào cũng trân trọng tình yêu, gìn giữ cảm xúc, kìm nén tình dục đề chờ đến hôn nhân thì ở đâu ra loại đàn bà là họ gọi là "mất trinh" và "hư hỏng".
Họ không biết hay họ cố tình bịt tai không chịu hiểu rằng có rất nhiều lý do khiến cái màng mỏng manh ấy không còn nguyên vẹn cũng như có trăm ngàn cách vá những thứ đã hỏng thành "nguyên zin".
Tôi nói thế để những người lỡ dại hay những cô gái không may không còn có thể tự tin rằng, cái ngàn vàng không phải là thước đo giá trị và nhân phẩm của người phụ nữ.
Tôi nói thế để đàn ông thiển cận mở to mắt ra mà thấu hiểu, đừng đánh giá nhân phẩm hay miệt thị, ruồng bỏ những cô gái bên bạn chỉ vì họ không còn trong trắng.
Nhưng tôi nói thế không phải để các cô buông thả với tình dục, dễ dãi với cảm xúc, lả lơi trong vòng tay đàn ông, được cơ hội bấu víu vào mà vỗ ngực tự tin mình không còn trinh nhưng mình không hư hỏng nhé.
Phụ nữ, ngả ngớn trong vòng tay của đủ loại đàn ông, nếm mùi tình dục mà chẳng cần tình yêu, xem sự dâng hiến đơn giản là thỏa mãn cảm xúc chứ không bận tâm đến sự thăng hoa của tình cảm thì hẳn - là - hư - hỏng.
(Nguồn zing)
Read more
27 tuổi, tôi chưa lập gia đình, cũng không sốt ruột chuyện lấy vợ đơn giản vì quanh tôi có rất nhiều phụ nữ. Họ ve vuốt và đáp ứng đầy đủ nhu cầu của tôi, lấy vợ cũng có để làm gì ngoài thỏa mãn việc lên giường cơ chứ!
Bạn có thể không đồng ý với quan điểm của tôi, bạn chuẩn bị rao giảng cho tôi rằng người ta kết hôn để sinh con đẻ cái nối dõi tông đường, ổn định cuộc sống... Những điều ấy, bố mẹ nói với tôi suốt, nhưng tôi mới 27 thôi mà, ổn định cuộc sống tuổi 40 cũng chưa muộn. Thêm nữa, tôi luôn khỏe, máy móc cực tốt, bây giờ hay trung niên cũng được, khi cần, tôi sẵn sàng cho vợ cả một đội bóng chứ không phải một mụn con.
Quan điểm nào cách sống ấy. Cho nên tôi sống phóng đãng và rất thoáng. Sáng tôi đi với Ly, chiều tôi ở với Hoài. Cuối tuần có thể tôi lại tạm biệt hai em để đi “công tác” với Kiều Trang hay một cô nàng mới quen nào đó nhờ biệt tài mồm mép. Không ai trong số họ là người yêu của tôi, nhưng ai tôi cũng “yêu” và với tôi họ cực kỳ tha thiết, nhiệt tình. Cứ sau mỗi lần gặp gỡ, đưa nhau đi ăn uống rồi vào nhà nghỉ hay khách sạn, tôi lại tặng họ một món quà, khi thì áo váy, lúc là đồ lót. Họ luôn hớn hở ngay từ lúc gặp tôi, chắc bởi họ biết điểm đến cuối cùng của cuộc gặp gỡ với tôi luôn là các trung tâm mua sắm. Tôi nghĩ chuyện đó cũng thường thôi. Bạn nghĩ xem, nếu tôi đi “bóc bánh” thì tôi cũng phải trả tiền. Huống hồ Ly, Hoài, hay Kiều, Vân… đều không phải là “bánh”, họ sạch sẽ, thơm mát hơn nhiều, tôi bỏ tiền ra để “đền” họ những gì họ đã mang đến cho tôi cũng là việc nên làm, tính tôi sòng phẳng. Mà họ không tự ái khi tôi làm vậy. Phụ nữ cũng xoàng nhỉ, cho nên chẳng việc gì phải trân trọng hay sợ họ tổn thương, có ăn có trả.
Tôi cứ sống thế, bừa bãi như dê, tự cho mình là ngon vì chén được hết cô này đến cô khác. Càng ngày tôi càng cảm thấy không cần hôn nhân, cũng có thể vì lòng tin của tôi vào phụ nữ đã cạn kiệt rồi. Bạn nghĩ đi, có nên đặt lòng tin vào đám chân dài xỏ váy ấy không khi họ chẳng cần đến lần hò hẹn thứ hai để lên giường với tôi và sau khi lên giường thì “em sẽ nhận quà”, nụ cười mủm mỉm không biết có phải để khỏa lấp sự sượng sùng không nữa!
Thế rồi tôi gặp cô ta, người ít nhiều gây ra sự thay đổi trong suy nghĩ của tôi về phụ nữ. Cô ta cũng có tuổi rồi, nhưng đẹp, dáng dấp ngon lành, da dẻ cũng nuột. Những ngày đầu mới quen, cô ta thích hò hẹn uống cà phê với tôi, nhưng đến tận lần hò hẹn thứ ba tôi vẫn không dụ nổi cô ta lên giường. Có vẻ như cô nàng muốn tâm sự nhiều hơn, về ông chồng giàu nhưng già và yếu sinh lý, về công việc của cô ở một công ty nước ngoài hái ra tiền nhưng lại thiếu bè bạn, sự tin tưởng, chân thành giữa người với người. Cô ta có cách nói chuyện lôi cuốn, thông minh. Có đôi lúc tôi nghĩ cô ta muốn lao vào tôi và cắn xé đến nơi rồi, nhưng cái ngưỡng tôi cho rằng khao khát đang lên cao nhất thì lại chính là lúc cô ta hất cẳng đá tôi ra xa hơn. Tôi chưa bao giờ bị đàn bà vờn như thế, nên bản năng chinh phục càng bị khiêu khích đến tột đỉnh. Rồi sẽ có ngày tôi dẫn được cô lên giường…
Ngày ấy đến nhanh hơn tôi mong đợi. Trong lúc tôi còn đang phấn khích nằm trên giường, không mảnh vải che thân, suy nghĩ sẽ mua gì làm “quà” cho lần đầu tiên êm ái giữa tôi và cô ta thì cô ta đã chỉnh trang bước ra từ phòng tắm. Cô ta ném về phía giường tôi tờ 500k, nói rất nhanh nhưng tiếng nào ra tiếng ấy: “Bé cưng bắt taxi về nhé, em phải đi họp gấp rồi”. Mẹ kiếp, tôi quên mất là lúc đến đây tôi đi bằng xe của cô ta, cô ta đến đón tôi. Còn chưa hết ngỡ ngàng, tôi xỏ quần áo chạy xồng xộc theo cô ta dọc hành lang, xuống cầu thang, bóng cô ta mất hút sau cửa kính còn thằng nhân viên lễ tân nhãi ranh thì nhìn tôi khinh bỉ: “Chị ấy trả tiền phòng rồi”. Một cảm giác bị xúc phạm ghê gớm trào lên trong tôi.
Đến tối về tôi tìm mọi cách gọi điện, nhắn tin, để bảo với cô ta là thôi cái trò đó đi, tôi là đàn ông, tôi không cần phụ nữ trả tiền cho tôi mỗi lúc lên giường. Đáp lại cơn thịnh nộ của tôi, chỉ thấy cô ta nhắn tin ỡm ờ: “Bé cưng nghệ thuật không khác gì giai bao chuyên nghiệp. Em sẽ còn gặp cưng nữa đấy!”.
(Theo dantri)
Read more
Quan điểm nào cách sống ấy. Cho nên tôi sống phóng đãng và rất thoáng. Sáng tôi đi với Ly, chiều tôi ở với Hoài. Cuối tuần có thể tôi lại tạm biệt hai em để đi “công tác” với Kiều Trang hay một cô nàng mới quen nào đó nhờ biệt tài mồm mép. Không ai trong số họ là người yêu của tôi, nhưng ai tôi cũng “yêu” và với tôi họ cực kỳ tha thiết, nhiệt tình. Cứ sau mỗi lần gặp gỡ, đưa nhau đi ăn uống rồi vào nhà nghỉ hay khách sạn, tôi lại tặng họ một món quà, khi thì áo váy, lúc là đồ lót. Họ luôn hớn hở ngay từ lúc gặp tôi, chắc bởi họ biết điểm đến cuối cùng của cuộc gặp gỡ với tôi luôn là các trung tâm mua sắm. Tôi nghĩ chuyện đó cũng thường thôi. Bạn nghĩ xem, nếu tôi đi “bóc bánh” thì tôi cũng phải trả tiền. Huống hồ Ly, Hoài, hay Kiều, Vân… đều không phải là “bánh”, họ sạch sẽ, thơm mát hơn nhiều, tôi bỏ tiền ra để “đền” họ những gì họ đã mang đến cho tôi cũng là việc nên làm, tính tôi sòng phẳng. Mà họ không tự ái khi tôi làm vậy. Phụ nữ cũng xoàng nhỉ, cho nên chẳng việc gì phải trân trọng hay sợ họ tổn thương, có ăn có trả.
Tôi cứ sống thế, bừa bãi như dê, tự cho mình là ngon vì chén được hết cô này đến cô khác. Càng ngày tôi càng cảm thấy không cần hôn nhân, cũng có thể vì lòng tin của tôi vào phụ nữ đã cạn kiệt rồi. Bạn nghĩ đi, có nên đặt lòng tin vào đám chân dài xỏ váy ấy không khi họ chẳng cần đến lần hò hẹn thứ hai để lên giường với tôi và sau khi lên giường thì “em sẽ nhận quà”, nụ cười mủm mỉm không biết có phải để khỏa lấp sự sượng sùng không nữa!
Thế rồi tôi gặp cô ta, người ít nhiều gây ra sự thay đổi trong suy nghĩ của tôi về phụ nữ. Cô ta cũng có tuổi rồi, nhưng đẹp, dáng dấp ngon lành, da dẻ cũng nuột. Những ngày đầu mới quen, cô ta thích hò hẹn uống cà phê với tôi, nhưng đến tận lần hò hẹn thứ ba tôi vẫn không dụ nổi cô ta lên giường. Có vẻ như cô nàng muốn tâm sự nhiều hơn, về ông chồng giàu nhưng già và yếu sinh lý, về công việc của cô ở một công ty nước ngoài hái ra tiền nhưng lại thiếu bè bạn, sự tin tưởng, chân thành giữa người với người. Cô ta có cách nói chuyện lôi cuốn, thông minh. Có đôi lúc tôi nghĩ cô ta muốn lao vào tôi và cắn xé đến nơi rồi, nhưng cái ngưỡng tôi cho rằng khao khát đang lên cao nhất thì lại chính là lúc cô ta hất cẳng đá tôi ra xa hơn. Tôi chưa bao giờ bị đàn bà vờn như thế, nên bản năng chinh phục càng bị khiêu khích đến tột đỉnh. Rồi sẽ có ngày tôi dẫn được cô lên giường…
Ngày ấy đến nhanh hơn tôi mong đợi. Trong lúc tôi còn đang phấn khích nằm trên giường, không mảnh vải che thân, suy nghĩ sẽ mua gì làm “quà” cho lần đầu tiên êm ái giữa tôi và cô ta thì cô ta đã chỉnh trang bước ra từ phòng tắm. Cô ta ném về phía giường tôi tờ 500k, nói rất nhanh nhưng tiếng nào ra tiếng ấy: “Bé cưng bắt taxi về nhé, em phải đi họp gấp rồi”. Mẹ kiếp, tôi quên mất là lúc đến đây tôi đi bằng xe của cô ta, cô ta đến đón tôi. Còn chưa hết ngỡ ngàng, tôi xỏ quần áo chạy xồng xộc theo cô ta dọc hành lang, xuống cầu thang, bóng cô ta mất hút sau cửa kính còn thằng nhân viên lễ tân nhãi ranh thì nhìn tôi khinh bỉ: “Chị ấy trả tiền phòng rồi”. Một cảm giác bị xúc phạm ghê gớm trào lên trong tôi.
Đến tối về tôi tìm mọi cách gọi điện, nhắn tin, để bảo với cô ta là thôi cái trò đó đi, tôi là đàn ông, tôi không cần phụ nữ trả tiền cho tôi mỗi lúc lên giường. Đáp lại cơn thịnh nộ của tôi, chỉ thấy cô ta nhắn tin ỡm ờ: “Bé cưng nghệ thuật không khác gì giai bao chuyên nghiệp. Em sẽ còn gặp cưng nữa đấy!”.
(Theo dantri)
Read more
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)


















